Vợ bố! cho con thay vị trí chăm sóc.

Có ai đang sống như mình trước kia không nhỉ? Tất cả trái tim đều đặt ở bạn bè, người yêu, thậm chí là chơi bời. Bạn vui mình vui, bạn gái buồn mình buồn, bố mẹ lo lắng,  buồn và đau lòng, ai quan tâm?

Lần đầu xem phim, lần đầu đi xa, mình đưa một người phụ nữ khác cùng đi.

Lần đâu đi ăn nhà hàng, lại đưa một người phụ nữ khác nữa đi cùng .

Nhìn lại, nhiều lần đầu của đời mình, đều cho người phụ nữ khác ngoài mẹ.

Hồi nhỏ gia đình nghèo, đến tiền mua thức ăn cũng không đủ, bố quản rất nghiêm ngặt, mình muốn mua món đồ chơi cũng chỉ có trong tưởng tưởng. Khi trưởng thành rời xa quê hương lên thành phố làm việc học tập, mình bị phồn hoa và mỹ lệ của thành phố mê hoặc. Mình bắt đầu hút thuốc, uống rượu, đi hộp đêm quán ba. Tất cả số lương kiếm được đều đổ vào mua quàn áo giày dép, đồ trang sức cho bạn gái…Mỗi ngày bản thân ăn mặc thật sành điệu, chỉ vì không muốn ai coi thường mình.

Khoảng thời gian đó, bạn bè với mình thật quan trọng hơn cả người thân. Đến giờ nghĩ lại lương tâm day dứt và thấy mình quá “ngốc nghếch”. Vì cách xa, giữa mình và bố mẹ tình cảm càng ngày càng không gần gũi nữa. Không thấy con về nhà, mẹ gọi lên nhắn mình về thăm bố, sức khỏe của bố yếu. Nhưng mình đều lấy lý do bận việc, thực ra lúc ấy đều cùng bạn bè say sưa chơi bời trong các quán ba.Sau nhiều năm bôn ba lần đầu quay lại quê nhà, trong một ngày say mềm đi chơi cùng bạn bè. Khi tỉnh rượu, nhìn vào diện thoại báo đến có hơn 30 cuộc gọi nhỡ, và một tin nhắn ngắn ngủi ” Con về ngay, bố không ổn rồi”. Mình hoảng hốt bàng hoàng, vội vàng chạy đi mua vé tàu nhanh trở về quê. Bước vào cổng nhà là khung cảnh tang thương bao trùm khắp nơi, sau ban thờ là ảnh bố, và cái quan tài lạnh lẽo nằm giữa nhà. Bố đã ra đi mãi mãi để mẹ và mình thương nhớ trên cõi đời này.

Đầu năm nay mẹ mình ốm nằm viện, mình xin nghỉ phép dài hạn ở công ty về chăm sóc. Nhìn người mẹ ngồi trên chiếc xe lăn chuẩn bị đi vào phòng phẫu thuật, tim mình đau lắm. Mẹ mình luôn kiên cường khỏe mạnh, vậy mà yếu ớt ngồi trên xe lăn, chuẩn bị bước vào cửa sinh tử. Mình không làm được gì chỉ nắm tay mẹ thật chặt, cho mẹ yên tâm động viên mẹ cố lên. Miệng nói, mẹ không cần sợ, mình lại là người sợ hơn ai hết. Nếu đột nhiên mẹ không còn nữa mình phải làm sao? Nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, ăn món mà mình nấu cho mẹ với gương mặt mãn nguyện hạnh phúc. Mắt mình lưng tròng ngấn lệ.

Mình thật sự rất yêu, rất yêu mẹ. Mình không thể không có mẹ, hối hận lắm tuổi trẻ bồng bột hành động ngốc nghếch làm mẹ lo âu.  Sao không lưu nhiều thời gian ở bên gia đình một chút, đến bây giờ mới thấu…

Khi có con mới hiểu lòng bố mẹ, hiểu ra được có lẽ bố mẹ đã đi rất xa ở thế giới bên kia rồi. Bố mình ngày tháng khổ cực đã chịu hết cho chúng con, khi có điều kiện đến một bữa cơm ngon cũng tiếc không hưởng thụ. Dùng lời nói không thể biểu đạt hết lòng biết ơn. Cứ như vậy bố ra đi không lời tạm biệt với con.

Cho nên, người mà bố thương nhớ nhất là mẹ, bố không cần lo. Vợ bố! cho con thay vị trí chăm sóc. Bố ạ! Sa you na ra, See you again!

Xin ấn thích và theo dõi tiếp