Chỉ vì mê ấm áp của anh!

Em phát hiện anh yêu em hơn trong suy nghĩ của anh,  chỉ là lúc ấy em nhất thời để vuột mất anh. Lúc đó bị anh đánh bại, chỉ vì mê sự ấm áp của anh.

Có người vĩnh viễn không thể quên lãng, có người mãi mãi chỉ là vật thay thế, hãy chạy đua với trí nhớ xem ai sẽ quên được trước.

Em không sợ đợi anh, nhưng em sợ nhất khi mang hết trái tim này yêu anh, cuối cùng anh lại không lựa chọn em. Nghĩ về từng cái ôm của anh em cảm thấy nhớ thương. Bình minh đã sắp lên, anh cũng nên đi rồi.

Cô ấy đẹp, Nên anh nỡ làm tổn thương và lừa dối em.

Cái gọi là hồi ký, giống như trời nổi giông bão, làm cho mùi vị của chuyện xưa bay khắp không gian. Thới giới này không còn ai giống anh nữa rồi.

Lỗi của em là đã thích lên anh, yêu anh lại là cái sai trong cái sai. Những lời nói dối đã vỡ tan, nó dự tính tình yêu của chúng ta chủ định không đạt được hạnh phúc. Mượn cái say của rượu dũng cảm lớn tiếng nói “em yêu anh” nhưng lại nhận được một câu từ anh “điên”. Sống như hoa mùa hạ, nỗi đau của em ai biết đây?

Em biến thành một cái bóng cô đơn, đến ký ức cũng không còn nữa. Những vết xước trong tim cuối cùng đã trở thành những vết thương không thể xóa nhòa.

Có mùi khói thuốc trong nhà, nhưng anh đi đâu? Em thật sự sợ, rất vô lực. Em sợ một ngày mất đi anh người em yêu nhất. Thì ra chia tay là người này không liên quan gì đến anh. Ngàn thu vạn năm, bốn biển năm châu chỉ còn anh, em không còn chúng ta

Trong đêm sâu tự mình đi tìm cái gọi là kiên cường. Em có lỗi với hai người, chỉ có thể đợi ngày sau đến bồi thường vậy. Bạn bè đều nói em không thể thay đổi được điều gì, chỉ có thể để anh đi.

Không biết từ khi nào em luôn hy vọng nhận được một tin nhắn của anh. Do tính em khép kín không biết làm người khác vui, vậy nên mọi người rời xa em. Em từng muốn chia sẻ cùng anh bí mật của em, nhưng bây giờ anh trở thành bí mật của tim em.

Nhiều chuyện nghĩ mãi mãi nghĩ không thoáng được, vẫn không tin được tại sao anh lại không phải của em rồi. Mới bắt đầu lựa chọn đã là sai, bây giờ em chỉ có thể lựa chọn tiếp tục sai. Không trách anh không yêu em, chỉ trách thời gian cho chúng ta gặp nhau quá muộn. Nhạt rồi, phiền rồi, thì tan thôi. Đây là điều tất nhiên của tình yêu. Có mơ em cũng không muốn gặp anh. Từng lời anh nói em đều nhớ, nhưng lại khôn giám hồi nhớ lại

Em có ngẩng đầu thật cao vẫn không ngăn được lệ rơi xuống. Hạnh phúc rốt cuộc đang trốn ở nơi đâu?

Xin ấn thích và theo dõi tiếp